10 câu nói thể hiện khí chất của người phụ nữ cao quý, phúc đức hiền lương vạn người ngưỡng mộ

0
11

 

1. Thay vì khóc vì mọi thứ kết thúc, hãy luôn mỉm cười vì nó đã xảy ra. Tiếc nuối chỉ đào sâu phiền não, mỉm cười bước qua, ngẩng mặt lên ắt sẽ thấy cầu vồng chiếu rọi trên đầu.

2. Có những người không đợi được, chỉ có thể bỏ đi. Có những thứ không thể nào có được, chỉ có thể từ bỏ. Có những chuyện đã qua, hạnh phúc hay đau xót, chỉ có thể chôn xuống đáy lòng. Có những muộn phiền, bất lực chỉ có thể tự mình tiêu tan.

Có những nhớ nhung không thể nào giải tỏa, nói ra chi bằng giữ lại trong lòng… Trên đời thực ra có rất nhiều việc không phải để tâm, có để tâm cũng chẳng thể làm gì được. Chi bằng hãy buông xả, tùy duyên.

3. Ai đến và đi trong cuộc đời của chúng ta vì bất kỳ lý do gì kỳ thực đều đáng trân quý, dù họ có làm ta đau lòng hay vui vẻ, họ đều giúp ta tích lũy thêm vốn sống để bước tiếp trên đoạn đường tương lai. Khi hoa nở, ta sẽ vẽ hoa. Lúc hoa tàn rồi, ta sẽ vẽ chính mình. Người đến bên thì ta đương nhiên ta sẽ vẽ người. Người đi rồi, ta lại vẽ một bức tranh hồi ức.

8HulacJ

4. Nhân sinh vô thường, thế sự vốn là khó đoán. Người bạn thân thiết nhất hôm nay còn khỏe mạnh nhưng rất có thể ngày mai đã rời bỏ ta đi, người yêu hôm nay còn tha thiết chẳng rời nhưng rất có thể ngày mai sẽ quay lưng, thay lòng đổi dạ. Kiếp người nhỏ bé, yếu mềm biết bao nhiêu. Trăm năm qua đi, bạn chẳng giữ lại được gì, càng không giữ lại được một trái tim đã thay đổi.

5. Cuộc đời này vốn dĩ chỉ có 1 người sinh ra là để dành cho ta dù ta có đi qua vạn người. Bạn cũng là vì người đó mà sinh ra. Gặp được nhau là duyên, đi với nhau được bao lâu còn phụ thuộc vào chữ phận, do đó hãy trân quý từng giây từng phút cả hai ở bên nhau. Buông tay là điều rất dễ dàng, nhưng để cùng nhau đi đến hết cuộc đời đòi hỏi bạn phải trải qua vô vàn những khó khăn trước mắt.

6. Đời người giống như tấm cửa kính nhuộm màu. Họ bừng sáng và lấp lánh khi trời nắng. Nhưng khi mặt trời lặn, vẻ đẹp thực sự chỉ hiển lộ nếu có ánh sáng hắt ra từ bên trong.

7. Sinh ra mà đã biết là bậc trên, học rồi mới biết là bậc thứ. Gặp cảnh khốn rồi mới chịu học lại còn thấp hơn nữa. Thấp nhất là gặp cảnh khốn rồi mà vẫn không chịu học (Khổng Tử).

8. Giữa người với người chính là một loại duyên phận. Giữa lòng với lòng chính là một loại giao lưu. Giữa yêu thương và yêu thương chính là một loại tình cảm. Giữa tình cảm và tình cảm chính là một con tim chân thành. Giữa lỗi lầm và lỗi lầm chính là một sự tha thứ.

khi-chat-phu-nu

9. Tri kỷ trong đời thực khó kiếm? Quen biết khắp thiên hạ, tri kỷ không mấy người. Nhưng tìm được rồi thì đúng là niềm vui bất tuyệt, chính là như bất ngờ gặp được một mảnh tâm hồn còn thiếu của ta. “Rượu gặp bạn hiền nghìn chén ít. Lời không hợp ý nửa câu nhiều“.

Người tri kỷ và ta ngồi dưới bóng trăng rằm, thưởng một chén trà thơm, bàn bàn luận luận chuyện cổ kim, nói nói cười cười tỏ tình tri ngộ. Người đi, dặm hồng bụi cuốn, áo bào phôi pha. Ta đưa người ngàn dặm cũng phải dừng bước biệt ly. Chân trời góc bể, hôm sớm sau này, lấy ai mà tỏ lòng tri âm tri kỷ nữa?

10. Lòng tin giống như một tờ giấy, một khi đã bị nhàu thì dù có vuốt cho phẳng mấy cũng không thể khôi phục vẻ ban đầu.

Link nguồn